en
Feedback
CuongDC 📸

CuongDC 📸

Open in Telegram

📍 CuongDC is a Vietnamese technical professional, photographer, blogger, and AI workflow learner whose work is shaped by two distinctive signatures: “loantin DNA” and visual storytelling.

Show more
2 487
Subscribers
+324 hours
+127 days
+4130 days
Attracting Subscribers
September '26
September '26
+16
in 0 channels
August '26
+101
in 0 channels
Get PRO
July '26
+97
in 0 channels
Get PRO
June '26
+102
in 0 channels
Get PRO
May '26
+126
in 0 channels
Get PRO
April '26
+241
in 0 channels
Get PRO
March '26
+71
in 0 channels
Get PRO
February '26
+60
in 0 channels
Get PRO
January '26
+61
in 0 channels
Get PRO
December '25
+63
in 0 channels
Get PRO
November '25
+66
in 0 channels
Get PRO
October '25
+50
in 0 channels
Get PRO
September '25
+17
in 0 channels
Get PRO
August '25
+48
in 0 channels
Get PRO
July '25
+28
in 0 channels
Get PRO
June '25
+30
in 0 channels
Get PRO
May '25
+34
in 0 channels
Get PRO
April '25
+28
in 0 channels
Get PRO
March '25
+41
in 0 channels
Get PRO
February '25
+26
in 1 channels
Get PRO
January '25
+38
in 1 channels
Get PRO
December '24
+36
in 1 channels
Get PRO
November '24
+38
in 0 channels
Get PRO
October '24
+39
in 0 channels
Get PRO
September '24
+42
in 0 channels
Get PRO
August '24
+47
in 0 channels
Get PRO
July '24
+36
in 0 channels
Get PRO
June '24
+30
in 0 channels
Get PRO
May '24
+42
in 0 channels
Get PRO
April '24
+37
in 0 channels
Get PRO
March '24
+59
in 0 channels
Get PRO
February '24
+67
in 0 channels
Get PRO
January '24
+68
in 0 channels
Get PRO
December '23
+67
in 0 channels
Get PRO
November '23
+80
in 0 channels
Get PRO
October '23
+55
in 0 channels
Get PRO
September '23
+47
in 0 channels
Get PRO
August '23
+56
in 0 channels
Get PRO
July '23
+28
in 0 channels
Get PRO
June '23
+70
in 0 channels
Get PRO
May '23
+186
in 0 channels
Get PRO
April '23
+52
in 0 channels
Get PRO
March '23
+22
in 0 channels
Get PRO
February '23
+47
in 0 channels
Get PRO
January '23
+34
in 0 channels
Get PRO
December '22
+55
in 0 channels
Get PRO
November '22
+71
in 0 channels
Get PRO
October '22
+27
in 0 channels
Get PRO
September '22
+20
in 0 channels
Get PRO
August '22
+48
in 0 channels
Get PRO
July '22
+38
in 0 channels
Get PRO
June '22
+65
in 0 channels
Get PRO
May '22
+46
in 0 channels
Get PRO
April '22
+39
in 0 channels
Get PRO
March '22
+82
in 0 channels
Get PRO
February '22
+33
in 0 channels
Get PRO
January '22
+53
in 0 channels
Get PRO
December '21
+108
in 0 channels
Get PRO
November '21
+48
in 0 channels
Get PRO
October '21
+38
in 0 channels
Get PRO
September '21
+84
in 0 channels
Get PRO
August '21
+1 643
in 0 channels
Date
Subscriber Growth
Mentions
Channels
05 September+1
04 September+4
03 September+2
02 September+6
01 September+3
Channel Posts
KHAI GIẢNG LÀ NGÀY HỘI CỦA HỌC SINH, HAY “SHOW” CỦA NGƯỜI LỚN? Lễ khai giảng năm học 2026–2027 đang cho thấy một sự thay đổi đáng chú ý: ngày tựu trường không còn hoàn toàn là câu chuyện riêng của từng ngôi trường. Năm nay tiếp tục mô hình tổ chức thống nhất trên toàn quốc, với một điểm cầu trung tâm, kết nối trực tuyến đến các trường và truyền hình trực tiếp trên VTV1. Trong khoảng một giờ của chương trình chung là chào cờ, Quốc ca, báo cáo ngành giáo dục, phát biểu lãnh đạo và nghi thức đánh trống khai trường. MỘT GIỜ CỦA HỆ THỐNG, HAY MỘT GIỜ CỦA HỌC SINH? Đối với cơ quan quản lý, đây là dịp nhìn lại thành tựu, công bố định hướng và tạo một nghi thức chung cho cả nước. Nhưng với một học sinh lớp 1, lớp 6 hay lớp 10, những báo cáo và thông điệp quản lý ấy xa đến mức nào? Các em không đến trường sáng 5/9 để nghe tổng kết hệ thống giáo dục. Các em đến để gặp lại bạn bè. Gặp thầy cô. Mặc bộ đồng phục mới. Nghe tiếng trống trường. Và cảm nhận rằng một năm học mới của chính mình vừa bắt đầu. Đó mới là ý nghĩa nguyên thủy của ngày khai giảng. ĐỨA TRẺ ĐỨNG NGOÀI NẮNG, NGƯỜI LỚN XUẤT HIỆN TRÊN MÀN HÌNH Vấn đề của một chương trình thống nhất toàn quốc không hẳn nằm ở việc nó kéo dài 60 phút. Vấn đề là 60 phút ấy thuộc về ai. Ở nhiều trường, học sinh vẫn phải tập hợp từ sớm, xếp hàng ngoài sân và theo dõi chương trình qua màn hình. Nếu thời tiết mát mẻ, đó có thể chỉ là chút bất tiện. Nhưng trong một buổi sáng nắng nóng, với hàng trăm đứa trẻ mặc đồng phục ngồi hoặc đứng ngoài sân, một giờ có thể trở nên rất dài. Trong khi người lớn nói về giáo dục, chính những người mà giáo dục tồn tại để phục vụ lại có nguy cơ trở thành khán giả của buổi lễ dành cho mình. THÀNH TÍCH CỦA HỆ THỐNG KHÔNG PHẢI TRẢI NGHIỆM CỦA ĐỨA TRẺ Điều đó không có nghĩa mọi nội dung của buổi lễ đều vô nghĩa. Những trường học mới được xây dựng, những dự án giáo dục ở vùng biên giới hay những thay đổi tích cực của ngành hoàn toàn đáng được ghi nhận. Nhưng cần phân biệt hai việc. Một bên là thành tựu của hệ thống giáo dục. Một bên là ngày hội của học sinh. Hai thứ đều quan trọng, nhưng không nhất thiết phải chiếm cùng một sân khấu. Một đứa trẻ đứng ngoài nắng không cảm nhận được mái trường mới ở một tỉnh cách mình hàng nghìn kilomet bằng cách người lớn cảm nhận một báo cáo thành tích. Nó chỉ biết hôm nay là ngày khai giảng của nó. CÀNG THỐNG NHẤT, CÀNG DỄ MẤT ĐI NHỮNG ĐIỀU RIÊNG Có một nghịch lý khá thú vị. Khi hàng chục nghìn trường cùng xem một chương trình, chúng ta tạo ra được một khoảnh khắc thống nhất rất lớn. Nhưng đồng thời, mỗi ngôi trường lại mất đi một phần câu chuyện riêng của mình. Một trường miền núi có câu chuyện khác trường giữa trung tâm Hà Nội. Một lớp 1 cần một ngày khai giảng khác học sinh lớp 12. Một trường chỉ vài chục học sinh không nhất thiết phải có cùng trải nghiệm với một trường vài nghìn học sinh. Giáo dục cần tiêu chuẩn chung. Nhưng ký ức tuổi thơ không cần đồng phục đến từng phút. ĐỪNG ĐỂ NGÀY HỘI CỦA TRẺ THÀNH SÂN KHẤU CỦA NGƯỜI LỚN Điều đáng mừng là chủ trương đã yêu cầu không kéo dài phần lễ, không bổ sung thêm hàng loạt phát biểu nghi thức sau chương trình chung. Nhưng có lẽ câu hỏi nên đi xa hơn: Tại sao một đứa trẻ cần phải đứng ngoài sân xem người lớn báo cáo về giáo dục trong ngày vốn được gọi là ngày hội của chính nó? Nếu thực sự lấy học sinh làm trung tâm, hãy để phần dành cho người lớn ngắn nhất có thể. Còn thời gian đẹp nhất của buổi sáng 5/9 hãy trả lại cho học sinh. Cho các em hát. Chơi. Gặp bạn. Chụp ảnh với cô giáo. Nghe thầy hiệu trưởng nói vài câu thật ngắn. Và nghe một tiếng trống trường mà nhiều năm sau, khi đã trưởng thành, chúng vẫn còn nhớ. Bởi một nền giáo dục lấy học sinh làm trung tâm không chỉ thể hiện trong chương trình học hay những văn bản cải cách. Nó bắt đầu từ một việc rất nhỏ: Trong ngày hội của học sinh, hãy để học sinh là nhân vật chính. Đừng để các em trở thành khán giả trong một “show” mà người lớn vừa là người viết kịch bản, vừa là người phát biểu, vừa là nhân vật trung tâm. ⸻ 🌐 passion.cuongdc.co 🌐 Telegram/CuongDC

2
HÃY QUAN SÁT THẬT KỸ CÁCH NGƯỜI ĐÓ PHẢN ỨNG KHI CON MÌNH NÓI KO Trước thảm án rạng sáng 3/9 ở Đồng Nai, có một chi tiết khiến
HÃY QUAN SÁT THẬT KỸ CÁCH NGƯỜI ĐÓ PHẢN ỨNG KHI CON MÌNH NÓI KO Trước thảm án rạng sáng 3/9 ở Đồng Nai, có một chi tiết khiến người ta lạnh người khi đọc lại đoạn tin nhắn giữa Nguyễn Đức Anh, 21 tuổi, và cô gái 17 tuổi đã chia tay mình: “Okie vậy để a leo vào.” Nếu đứng riêng, câu ấy có thể bị xem là lời dọa trong lúc nóng giận. Nhưng khi đặt cạnh những gì xảy ra sau đó, nó mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Anh ta đã leo vào thật. TỪ “SAO KHÔNG TRẢ LỜI?” ĐẾN “ANH LEO VÀO” Chuỗi tin nhắn cho thấy mức độ gây sức ép tăng dần. Ban đầu là ép đối phương phải trả lời, coi việc không phản hồi là thái độ “khinh” mình. Sau đó là dò hỏi cô gái có ở nhà hay không. Tiếp đến là khẳng định rằng “trước sau gì cũng phải đối mặt”. Cuộc gọi diễn ra lúc khoảng 2 giờ 40 sáng. Rồi xuất hiện một lựa chọn giả: hoặc chấp nhận nói chuyện theo yêu cầu của anh ta, hoặc bị xem là đang “thách thức anh leo vào”. Khi cô gái nhắc lại rằng hai người đã chia tay, chuyện đã ảnh hưởng đến gia đình và bản thân đang sợ, câu trả lời vẫn là: “Okie vậy để a leo vào.” Đây không còn là biểu hiện của một người đang cố níu kéo tình yêu. Đó là lúc ranh giới của người khác đã được nói rất rõ nhưng vẫn bị cố tình phủ nhận. CON GÁI CÓ THỂ CHỌN NHẦM NGƯỜI YÊU Đây có lẽ mới là bài học đáng nói với các bậc cha mẹ. Con gái có thể chọn nhầm người yêu, nhưng cha mẹ đừng để đến khi con gặp chuyện mới nhận ra. Một cô gái 17 tuổi chưa chắc đủ kinh nghiệm để phân biệt giữa quan tâm và kiểm soát. Giữa yêu nhiều và chiếm hữu. Giữa níu kéo và đe dọa. Vì vậy, điều đáng quan sát đôi khi không phải chàng trai đối xử với con mình thế nào khi đang yêu. Mà là anh ta cư xử thế nào khi bị từ chối. Muốn biết đối phương đang ở đâu. Gọi và nhắn liên tục, kể cả giữa đêm. Không chấp nhận chia tay. Đòi phải “đối mặt”. Đe dọa khi không được đáp ứng. Nói sẽ tìm đến hoặc xâm nhập nhà. Khi những dấu hiệu ấy xuất hiện cùng nhau, đừng vội gọi đó là “si tình”. NGƯỜI NGUY HIỂM CÓ THỂ BIẾN SỰ TỪ CHỐI THÀNH MỘT CUỘC ĐỐI ĐẦU Một người thực sự tôn trọng đối phương phải hiểu rằng tình yêu có thể kết thúc. Không ai có nghĩa vụ tiếp tục một mối quan hệ chỉ vì người kia chưa muốn dừng lại. Đáng lo nhất là khi một người bắt đầu coi câu “không” của đối phương như một sự sỉ nhục, một hành động chống đối hoặc một lời thách thức quyền kiểm soát của mình. Khi ấy, câu chuyện đã vượt khỏi phạm vi tình cảm. Nếu đã xuất hiện đe dọa cụ thể, việc cần làm không phải tranh luận xem người kia “có dám làm thật hay không”. Hãy lưu tin nhắn. Báo cho gia đình. Tránh gặp riêng. Và tìm sự hỗ trợ của cơ quan chức năng khi có nguy cơ rõ ràng. CÔ GÁI ĐÃ NÓI RÕ: “EM SỢ” Điều quan trọng là đừng biến câu chuyện thành một bài học kiểu “con gái nhẹ dạ nên yêu nhầm người”. Cô gái đã chia tay. Đã từ chối. Đã nhắc đến gia đình. Đã nói rằng mình sợ. Cha cô sau đó phát hiện bất thường trên mái nhà, can thiệp và báo công an. Trách nhiệm cho những gì xảy ra sau đó không nằm trong những chữ “giá như cô ấy…” Nó nằm ở người đã quyết định vượt qua ranh giới mà người khác đã đặt ra. ĐÁNG SỢ NHẤT: BẠO LỰC KHÔNG DỪNG LẠI Ở NGƯỜI MÀ HẮN MUỐN TÌM Và đây chính là phần đau đớn nhất của vụ Đồng Nai. Theo thông tin điều tra ban đầu, khi không thực hiện được ý định tại căn nhà của cô gái, nghi phạm chuyển sang căn nhà sát bên. Những người ở đó không tham gia cuộc tình. Không phải người chia tay anh ta. Không gửi bất kỳ tin nhắn nào. Thậm chí không quen biết anh ta. Nhưng ba người trong một gia đình đã chết và người chồng bị thương nặng. Một câu chuyện bắt đầu bằng việc không chấp nhận lời chia tay cuối cùng đã vượt khỏi hai người trong cuộc và cuốn cả những người hoàn toàn vô can vào bi kịch. Vì thế, có một dấu hiệu mà cha mẹ nên đặc biệt chú ý khi con mình bước vào những mối quan hệ đầu đời: Đừng chỉ nhìn cách một người yêu con mình. Hãy nhìn thật kỹ cách người đó phản ứng khi con mình nói: “Không”. Bởi đôi khi, chính khoảnh khắc ấy mới cho thấy rõ nhất người đang đứng trước mặt con mình là ai. ⸻ 🌐 passion.cuongdc.co 🌐 Telegram/CuongDC
212
3
MỘT TẤM VÉ CHO PHIM LỊCH SỬ, CŨNG LÀ MỘT CÁCH GIỮ LỊCH SỬ Trấn Thành làm phim thương mại thì thắng lớn. Tuấn Trần, một gương
MỘT TẤM VÉ CHO PHIM LỊCH SỬ, CŨNG LÀ MỘT CÁCH GIỮ LỊCH SỬ Trấn Thành làm phim thương mại thì thắng lớn. Tuấn Trần, một gương mặt gắn khá chặt với hệ sinh thái điện ảnh của Trấn Thành, bước sang phim lịch sử thì lại đứng trước một bài toán khó hơn rất nhiều: khán giả ít hơn, chi phí lớn hơn, rủi ro cao hơn. Tôi không muốn phân chia thị hiếu cao hay thấp. Khán giả có quyền thích phim gia đình, phim hài, phim tình cảm hay phim lịch sử. Nhưng tôi vẫn mong phim lịch sử của Tuấn Trần được ủng hộ. Không cần lời lớn. Chỉ cần huề vốn cũng đã đáng quý. Bởi nếu những người dám bỏ tiền làm phim sử cứ liên tục thua lỗ, rồi sẽ chẳng còn mấy ai muốn bước vào cuộc chơi này nữa. NHÌN SANG TRUNG QUỐC, THẬT SỰ THẤY THÈM Trong Sử ký của Tư Mã Thiên, chuyện Kinh Kha hành thích Tần vương thực ra không dài. Kinh Kha mang dao vào điện, ra tay thất bại, truy đuổi Tần vương rồi cuối cùng bị giết. Chỉ vậy thôi. Nhưng từ một mẩu lịch sử ngắn ngủi, điện ảnh Trung Quốc có thể dựng thành Hero — Anh Hùng — của Trương Nghệ Mưu, một trong những bộ phim võ hiệp có hình ảnh đẹp nhất điện ảnh Hoa ngữ. Cảnh Vô Danh của Lý Liên Kiệt đối đầu Trường Không của Chân Tử Đan trong quán cờ dưới mưa gần như đã thành kinh điển. Hai người “đánh” nhau trước trong tưởng tượng. Rồi mới thật sự ra chiêu. Mưa rơi thành những sợi bạc. Mũi thương xoáy nước. Một đường kiếm cắt xuyên qua vòng mưa. Đó không chỉ là võ thuật. Đó là điện ảnh. KHI NHỮNG NGÔI SAO CHẤP NHẬN ĐỨNG SAU CÂU CHUYỆN Hero còn đáng nể ở dàn diễn viên. Chân Tử Đan. Lương Triều Vỹ. Trương Mạn Ngọc. Chương Tử Di. Toàn những cái tên đủ sức đứng chính trong bất kỳ bộ phim nào. Nhưng trong một dự án lớn, họ chấp nhận có người ít đất diễn hơn, có người chỉ xuất hiện trong một phần câu chuyện. Cái tôi của ngôi sao phải lùi lại phía sau tổng thể tác phẩm. Một bộ phim lịch sử hay không cần tất cả nhân vật đều là nhân vật chính. Nó cần cả đoàn phim cùng phục vụ cho một câu chuyện lớn hơn chính mình. HỌ LÀM PHIM SỬ TỐT ĐẾN MỨC TA THUỘC LUÔN SỬ CỦA HỌ Đó mới là điều đáng suy nghĩ. Không ít người Việt biết Quan Vũ, Trương Phi, Gia Cát Lượng, Tào Tháo, Chu Du, Xích Bích, Kinh Châu gần như từ nhỏ. Không hẳn vì chúng ta đọc hết Tam Quốc chí hay Tam Quốc diễn nghĩa. Mà bởi những nhân vật ấy được đưa vào phim, truyện, game, truyền hình, sân khấu suốt nhiều thế hệ. Thậm chí có lúc chúng ta còn thần thánh hóa nhân vật lịch sử nước khác, dựng tượng Quan Công trong nhà, trong cửa hàng, trong phòng làm việc. Trong khi lịch sử Việt Nam đâu thiếu những con người và những trận đánh đủ sức làm điện ảnh. SỬ VIỆT KHÔNG THIẾU CHẤT LIỆU Nếu bên kia có Quan Vũ, ta có Trần Quốc Tuấn. Một Hưng Đạo Đại Vương mà chính sử ghi lại với tài cầm quân, tầm nhìn chiến lược và vị trí đặc biệt trong lịch sử dân tộc. Nếu họ có Xích Bích, ta có Thị Nại. Nếu họ có những trận tranh thành trong Tam Quốc, sử Việt cũng có những câu chuyện bi tráng quanh thành Quy Nhơn, Võ Tánh và Trần Quang Diệu. Nếu họ có những huyền thoại khởi nghĩa, ta cũng có những câu chuyện đã đi vào tâm thức dân gian về Nguyễn Trãi, Lê Lợi, Bình Ngô. Và Nguyễn Trãi từng viết một câu mà đọc lên đến nay vẫn còn hào khí: “Từ Triệu, Đinh, Lý, Trần bao đời gây nền độc lập; cùng Hán, Đường, Tống, Nguyên mỗi bên hùng cứ một phương.” Chất liệu không thiếu. Nhân vật không thiếu. Bi kịch không thiếu. Hào khí càng không thiếu. CÁI THIẾU KHÓ NHẤT VẪN LÀ TIỀN VÀ NGƯỜI LÀM Làm phim lịch sử cực khó. Trang phục phải thuyết phục. Bối cảnh phải đủ lớn. Đạo cụ, mỹ thuật, quân lính, chiến trận, kỹ xảo đều tốn tiền. Quan trọng hơn, biên kịch phải giỏi đến mức biến những dòng sử khô thành con người bằng xương bằng thịt. Đạo diễn phải đủ sức biến trận đánh mà người xem đã biết kết quả thành thứ vẫn khiến họ nín thở. Vài chục hay vài trăm tỷ đồng cho một phim sử là một canh bạc rất lớn. Và nhà đầu tư hoàn toàn có lý khi hỏi: Tiền đâu thu lại? -TIEN TUONG ⸻ 🌐 passion.cuongdc.co 🌐 Telegram/CuongDC
239
4
NIỀM TIN VÀO GIÁO DỤC NƯỚC NHÀ Dự lễ khai giảng năm nay, mình bỗng có một niềm tin sâu sắc vào chất lượng giáo dục nước nhà.+4
NIỀM TIN VÀO GIÁO DỤC NƯỚC NHÀ Dự lễ khai giảng năm nay, mình bỗng có một niềm tin sâu sắc vào chất lượng giáo dục nước nhà. Đặc biệt là chất lượng đội ngũ giáo viên. Cụ thể hơn là giáo viên nữ. Và nếu cần đi sâu vào chuyên môn hơn nữa thì… các nữ giáo viên trẻ. MỖI NGÀY ĐẾN TRƯỜNG LÀ MỘT NGÀY HOAN CA Thử hình dung mỗi lớp đều có một cô giáo thế này, câu khẩu hiệu “Mỗi ngày đến trường là một ngày vui” e rằng đã hơi khiêm tốn. Phải nâng cấp thành: Mỗi ngày đến trường là một ngày hoan ca. Học sinh chắc chắn chăm đi học hơn. Phụ huynh cũng tự giác đưa con đến trường hơn. Thậm chí đến bố các cháu có khi còn muốn giấu bằng tốt nghiệp, khai mất học bạ để xin đi học lại từ đầu. GIÁO DỤC PHẢI TRỞ THÀNH MŨI NHỌN Cứ với đà này, mình hoàn toàn tin tưởng giáo dục sẽ tiếp tục trở thành mũi nhọn cứng cáp của quốc gia. Là nòng cốt to khỏe của công cuộc phát triển con người. Là cánh buồm cương mãnh đưa thế hệ trẻ vươn ra biển lớn. Và xa hơn nữa, góp phần vực dậy cả một nền kinh tế – xã hội quê nhà. Nói chung, sau lễ khai giảng năm nay, niềm tin vào giáo dục trong mình bỗng tăng trưởng mạnh một cách rất khó giải thích bằng các chỉ số thông thường. Chỉ biết rằng: Sự học là việc cả đời. Tự nhiên hôm nay mới thấy lời các cụ dạy… sâu sắc quá. ⸻ 🌐 passion.cuongdc.co 🌐 Telegram/CuongDC
294
5
THỦY VÀ CÂU CHUYỆN VỀ NIỀM TIN: KHI LÒNG TỐT VẪN CÒN GIỮA NHỮNG NGÀY NHIỀU BẤT AN Đã hơn một tháng kể từ những ngày rất khó k
THỦY VÀ CÂU CHUYỆN VỀ NIỀM TIN: KHI LÒNG TỐT VẪN CÒN GIỮA NHỮNG NGÀY NHIỀU BẤT AN Đã hơn một tháng kể từ những ngày rất khó khăn của cha con tôi ở Hà Nội. Khi mọi chuyện phần nào lắng xuống, điều còn đọng lại không chỉ là những gì Quỳnh Tâm đã phải trải qua. Tôi nhớ nhiều hơn đến những người đã xuất hiện đúng lúc, mỗi người bằng một cách khác nhau, để giúp cha con tôi giữ lại một thứ có lúc tưởng như rất dễ mất: Niềm tin vào con người. Và người đầu tiên tôi muốn kể là Thủy. 2 GIỜ 30 SÁNG, SAU NGÀY SINH NHẬT Tôi và Thủy thật ra mới quen nhau chưa lâu. Trước đó, tôi biết đến Thủy như nhiều người khác: một người phụ nữ thành công trong lĩnh vực tài chính, đã có nhiều năm làm việc, cống hiến cho Vingroup và đồng hành với những giai đoạn quan trọng của tập đoàn và VinFast. Nhưng thành công trong công việc không phải lý do tôi viết về Thủy hôm nay. Khoảng 2 giờ 30 sáng ngày 23/7/2026, tôi nhận được tin Thủy vẫn đang ở Vinmec với Quỳnh Tâm. Chỉ vài giờ trước đó còn là ngày 22/7 — sinh nhật của Thủy. Tâm khi ấy đang ở một trong những giai đoạn khó khăn nhất. Qua lời con kể, tôi biết Thủy đã ở bên Tâm rất khuya, ôm cháu, trò chuyện và an ủi cháu. Có lẽ điều quan trọng nhất không nằm ở những gì Thủy đã nói. Mà là vào lúc một cô gái trẻ đang rất mong manh, có một người vẫn ngồi bên cạnh để cháu biết rằng mình không phải đi qua tất cả một mình. CÓ LẼ THỦY ĐÃ NHÌN THẤY CON GÁI MÌNH TRONG TÂM Những ngày ở Hà Nội, Thủy từng kể với tôi về con gái mình đang ở nước ngoài. Công việc và khoảng cách khiến Thủy không thể có nhiều thời gian bên con như một người mẹ mong muốn. Tôi nhớ sự trăn trở rất thật ấy: muốn được gần con hơn, nhìn con trưởng thành và có mặt nhiều hơn trong cuộc đời con gái. Bởi vậy, khi biết lúc 2 giờ 30 sáng Thủy vẫn ở bệnh viện với Tâm, tôi đã nghĩ: Có lẽ ở một nơi rất sâu trong trái tim người mẹ, Thủy đã nhìn thấy hình ảnh con gái mình trong Quỳnh Tâm. Làm cha mẹ, có lẽ ai cũng có một nỗi lo giống nhau. Nếu một ngày con mình ở rất xa và gặp biến cố mà mình chưa thể lập tức có mặt, điều mình mong nhất đôi khi chẳng phải điều gì lớn lao. Chỉ mong ở nơi ấy có một người tử tế chịu đứng bên con mình. “MÓN QUÀ SINH NHẬT CỦA THỦY LÀ ANH ĐÃ CÓ MẶT ĐỂ BẢO VỆ TÂM” Có một tin nhắn của Thủy mà tôi nghĩ mình sẽ nhớ rất lâu. Thủy nói món quà sinh nhật tôi dành cho Thủy chính là việc tôi đã có mặt ở Hà Nội để bảo vệ Tâm. Tôi suy nghĩ rất nhiều về câu nói ấy. Một người mẹ có con gái đang ở xa, trong ngày sinh nhật của mình, lại xem việc một người cha có mặt để bảo vệ con gái ông ấy là món quà dành cho mình. Với tôi, điều đó nói về con người Thủy nhiều hơn chức danh, tiền bạc hay những thành tựu nghề nghiệp. Và cũng vì vậy, những gì Thủy dành cho Tâm không còn đơn giản là một sự giúp đỡ. Đó là một ân tình. CÓ NHỮNG ÂN TÌNH KHÔNG THỂ TRẢ BẰNG TIỀN Có những món nợ có thể trả bằng tiền. Có những sự giúp đỡ rồi một ngày mình có thể tìm cách đáp lại. Nhưng cũng có những ân tình không thể cân đo như thế. Khi con mình đau đớn, một người không cùng máu mủ, cũng chưa phải bạn bè hàng chục năm, lại dành cho con mình sự quan tâm chân thành, người làm cha khó có thể coi đó là chuyện bình thường rồi để thời gian cuốn đi. Có lẽ cách tốt nhất để trả một ân tình như vậy không phải tìm cách trả lại đúng người. Mà là ghi nhớ nó. Rồi một ngày, khi gặp một người khác đang cần giúp đỡ, mình cũng đừng quay đi. NẾU CHỈ KỂ VỀ CÁI XẤU, ĐÓ MỚI LÀ MỘT NỬA CÂU CHUYỆN Ban đầu, Thủy từng đề nghị tôi đừng nhắc tên mình trong câu chuyện của Quỳnh Tâm. Tôi hiểu và tôn trọng sự thận trọng ấy. Nhưng tôi cũng suy nghĩ rất lâu. Nếu kể câu chuyện của Tâm mà chỉ kể những gì đã làm cháu tổn thương, những ngày khó khăn và những điều cha con tôi phải đối diện, nhưng không kể về những người đã bước đến bên cháu trong chính những ngày ấy, thì đó mới chỉ là một nửa câu chuyện. Nửa còn lại là lòng nhân hậu của con người đối với con người. Và Thủy là một phần quan trọng của nửa câu chuyện ấy. Tôi không nhắc đến Thủy vì câu chuyện cần tên một người nổi tiếng. Tôi nhắc đến Thủy bởi nếu bỏ đi sự hiện diện của cô ấy, tôi sẽ bỏ mất một phần rất thật
295
6
BẾN ĐỢI Cách đây chừng mười năm, một cô sinh viên liên hệ với tôi, ngỏ ý muốn chụp một bộ ảnh nude-art. Tôi gật đầu. Cô bảo:
BẾN ĐỢI Cách đây chừng mười năm, một cô sinh viên liên hệ với tôi, ngỏ ý muốn chụp một bộ ảnh nude-art. Tôi gật đầu. Cô bảo: “Nhưng sắp đến mùa thi, em phải tập trung ôn bài. Thi xong em réo anh nhé!” Tôi “Ừ” một tiếng. Rồi cô… lặn mất tăm. THI XONG RỒI TÍNH Vài năm sau, tình cờ gặp lại, cô vẫn cười rất tươi: “Anh ơi, em vẫn muốn chụp với anh lắm!” Tôi hỏi: “Thế bao giờ?” Cô bảo: “Cuối năm rồi, sếp dí KPI dữ quá. Qua Tết em sẽ liên hệ lại!” Tôi lại “Ừ”. Và thế là sự nghiệp làm mẫu ảnh của cô tiếp tục trì hoãn. QUA TẾT RỒI TÍNH Mới đây, thấy tôi gửi sách ảnh tặng những người mẫu từng cộng tác, cô lại ngỏ lời: “Anh ơi, em vẫn muốn chụp!” Lần này tôi từ tốn: “Thôi, anh không chụp nữa.” Cô ngạc nhiên: “Sao vậy anh?” Tôi cười: “Anh chờ em lâu quá, máy ảnh với ống kính rỉ sét hết rồi!” CHỈ CÓ THỜI GIAN KHÔNG CHỜ Đời người có biết bao nhiêu thứ để đợi. Đợi thi xong. Đợi qua Tết. Đợi công việc ổn định. Đợi có thời gian. Đợi đủ tự tin. Đợi giảm cân. Đợi đến một ngày nào đó mọi thứ vừa vặn hơn. Chỉ có một thứ nhất quyết không chịu đứng lại chờ ai: thời gian. Mười năm trước, tuổi thanh xuân còn ở chế độ “full option”. Mười năm sau, có thể vẫn đẹp. Thậm chí đẹp hơn theo một cách khác, đằm hơn, mặn mà hơn. Nhưng vẻ đẹp ấy đã mang theo dấu vết của thời gian. Mà thứ đó thì nhiếp ảnh gia có lão luyện đến đâu cũng chẳng Photoshop nổi. Huống chi, người cầm máy năm xưa cũng đã khác. Cảm xúc của ngày ấy, đâu phải cứ muốn gọi là nó quay về. THUYỀN CÓ THỂ ĐỢI, TUỔI TRẺ THÌ KHÔNG Nhìn bức Bến đợi, tôi chợt nghĩ: Thuyền có thể nằm yên bên bến chờ con nước. Nhưng tuổi trẻ thì không. Hoa vừa nở đã bắt đầu tàn. Trăng vừa tròn đã bắt đầu khuyết. Đời người ngắn lắm. Chẳng ai biết chuyến đò nào là chuyến cuối cùng. TÔI ĐÃ RỜI “BẾN ĐỢI” TỪ LÂU Còn cô gái năm nào, tôi vẫn mong một ngày cô thực hiện được điều mình từng mong muốn. Chỉ có điều, xin đừng tìm tôi nữa. Không phải vì giận. Cũng chẳng phải vì trách. Chỉ là có những điều nếu không làm đúng lúc, đến một ngày vẫn có thể làm được, nhưng nó không còn là điều của ngày xưa nữa. Tôi đã rời “bến đợi” từ lâu. THÁI PHIÊN ⸻ 🌐 passion.cuongdc.co 🌐 Telegram/CuongDC
302
7
TESLA CYBERCAB CHỈ TỐN 16,5 kWh/100 DẶM: XE ĐIỆN ĐANG BƯỚC SANG MỘT CUỘC CHƠI KHÁC Nếu chỉ nhìn công suất, kích thước pin hay
TESLA CYBERCAB CHỈ TỐN 16,5 kWh/100 DẶM: XE ĐIỆN ĐANG BƯỚC SANG MỘT CUỘC CHƠI KHÁC Nếu chỉ nhìn công suất, kích thước pin hay thời gian tăng tốc, Tesla Cybercab không có gì quá đáng sợ. Nhưng nhìn vào một con số khác, chiếc robotaxi hai chỗ này bắt đầu trở nên rất thú vị: 165 Wh/dặm — tương đương khoảng 10,25 kWh/100 km. Nói cách khác, 1 kWh điện đưa Cybercab đi được khoảng 6,06 dặm, tức gần 9,75 km. BÍ QUYẾT LÀ: VỨT BỎ NHỮNG THỨ ROBOTAXI KHÔNG CẦN Cybercab không phải Model 3 thu nhỏ. Nó được thiết kế ngay từ đầu cho một nhiệm vụ rất hẹp: đưa một hoặc hai người từ A đến B với lượng năng lượng và chi phí thấp nhất có thể. Chỉ hai chỗ. Không vô lăng. Không pedal. Khối lượng khoảng 1,4 tấn. Pin khoảng 48 kWh. Thân xe được ưu tiên mạnh cho khí động học thay vì phải giải quyết toàn bộ bài toán của một chiếc sedan gia đình năm chỗ. Đây chính là lợi thế của một sản phẩm purpose-built. Tesla không chỉ cố làm chiếc xe điện hiệu quả hơn. Họ thay đổi luôn yêu cầu mà chiếc xe phải đáp ứng. PIN 48 kWh NHƯNG VẪN CÓ THỂ CHẠY GẦN 300 DẶM Đây mới là hệ quả thú vị. Nếu mức tiêu thụ thực tế quanh 165 Wh/dặm, về mặt toán học 48 kWh tương ứng khoảng 291 dặm trước khi xét phần dung lượng khả dụng và các điều kiện vận hành. Tức là thay vì dùng pin 70–100 kWh để đạt tầm hoạt động dài, Cybercab có thể tiến gần mục tiêu 300 dặm bằng một bộ pin nhỏ hơn rất nhiều. Pin nhỏ hơn kéo theo một chuỗi lợi ích: ít cell → rẻ hơn → nhẹ hơn → tiêu thụ ít điện hơn → lại càng cần ít cell hơn. Đó là một vòng lặp kỹ thuật rất có lợi. VỚI ROBOTAXI, 1 Wh CŨNG CÓ GIÁ TRỊ Một chiếc xe cá nhân phần lớn thời gian nằm trong garage hoặc bãi đỗ. Robotaxi thì ngược lại. Mục tiêu kinh tế của nó là chạy càng nhiều giờ trong ngày càng tốt. Ở mức 165 Wh/dặm và giá điện giả định 0,16 USD/kWh, riêng tiền điện chỉ khoảng: 2,64 cent/dặm. Một vài kWh tiết kiệm trong một ngày chẳng đáng bao nhiêu. Nhưng nhân với hàng trăm dặm mỗi ngày, hàng nghìn chiếc xe và nhiều năm vận hành, câu chuyện hoàn toàn khác. Điện ít hơn. Pin nhỏ hơn. Ít thời gian sạc hơn. Khối lượng thấp hơn. Và quan trọng nhất đối với taxi: thời gian nằm ở trạm sạc không tạo ra doanh thu. BYD CÓ “OUT TRÌNH” ĐƯỢC KHÔNG? Chưa thể kết luận như vậy từ các con số hiện có. Một số mẫu BYD thế hệ mới công bố mức tiêu thụ rất thấp, có những con số quanh 11 kWh/100 km theo tiêu chuẩn Trung Quốc. Nhưng không thể đặt một con số CLTC/MIIT cạnh một con số EPA rồi tuyên bố xe nào thắng vài phần trăm. Chu trình thử khác nhau. Điều kiện khác nhau. Cách tính range và consumption cũng khác nhau. Điều có thể nói chắc hơn là: BYD chưa có một robotaxi hai chỗ chuyên dụng với dữ liệu thử nghiệm tương đương cho thấy nó vượt Cybercab ở chỉ số này. Và điều đó cũng không có nghĩa công nghệ BYD thua Tesla. Một chiếc BYD năm chỗ nặng gần hai tấn đang giải quyết bài toán khác hoàn toàn. LYNK & CO CŨNG KHÔNG PHẢI ĐỐI THỦ TRỰC TIẾP Tương tự với Lynk & Co. Những mẫu EV của hãng phải phục vụ như ô tô thông thường: nhiều chỗ ngồi, cốp xe, tiện nghi, khả năng sử dụng gia đình và nhiều tình huống vận hành khác nhau. Mức tiêu thụ WLTP quanh 16–18 kWh/100 km đối với loại xe đó đã hoàn toàn hợp lý. Cybercab xuống gần 10 kWh/100 km một phần vì nó không phải làm tất cả những việc ấy. CYBERCAB KHÔNG NHẤT THIẾT CÓ POWERTRAIN “THẦN THÁNH” Đây có lẽ là điểm đáng chú ý nhất. Nếu chỉ hỏi: “Tesla làm motor điện giỏi hơn Lucid, BYD đến 30% sao?” Câu trả lời có lẽ là không. Nhưng nếu hỏi: “Tesla có thể thiết kế toàn bộ chiếc xe xoay quanh một nhiệm vụ duy nhất để giảm năng lượng tới mức nào?” Cybercab bắt đầu trở thành một case study rất đáng xem. 165 Wh/dặm không chỉ là câu chuyện của motor. Nó là tổng hòa của khối lượng, khí động học, lốp, điện tử công suất, pin — và quan trọng nhất là quyết định loại bỏ những yêu cầu không cần thiết ngay từ bản thiết kế. Nếu không cần làm một chiếc ô tô cho tất cả mọi người nữa, chúng ta có thể làm phương tiện di chuyển hiệu quả đến mức nào? Đó mới là lý do 10,25 kWh/100 km đáng chú ý. ⸻ 🌐 passion.cuongdc.co 🌐 Telegram/CuongDC
341
8
CHẲNG LÀM CÁI QUÁI GÌ? Một buổi chiều, chồng đi làm về thấy nhà rất lộn xộn: - Trước sân hai thằng nhóc lăn lóc nghịch bùn, á
CHẲNG LÀM CÁI QUÁI GÌ? Một buổi chiều, chồng đi làm về thấy nhà rất lộn xộn: - Trước sân hai thằng nhóc lăn lóc nghịch bùn, áo quần đang phơi thì bay loạn xạ; - Trong nhà cảnh tượng còn hỗn độn hơn. Chăn màn mỗi nơi mỗi chiếc, tivi ở phòng khách đang gào thét một bộ phim bạolực, phòng của con cái thì vương vãi đồ chơi, quần áo mỗi nơi một chiếc; - Nhà bếp thì bát đũa chưa rửa, bếp núc nguội tanh v.v…. Anh ta tức tốc leo lên tầng trên, trong bụng hơi lo lắng chẳng biết có chuyện gì xảy ra. Tầng trên, vợ nằm ườn trong phòng ngủ, đang đọc một cuốn tiểu thuyết tình cảm. Vợ nhìn thấy chồng về, thì mỉm cười rồi lại tiếp tục đọc. Thấy thái độ của vợ như vậy, anh chồng điên tiết gầm lên: - Chuyện gì đang xảy ra thế này hả trời?!. Người vợ mỉm cười, đáp: - Anh yêu biết đấy! Mỗi khi anh đi làm về thì câu đầu tiên anh nói là “Hôm nay, cô đã làm được cái quái gì ở nhà đây?!”, đúng không ạ?! - Đúng! - Anh chồng trả lời cộc lốc. Người vợ vẫn nhẹ nhàng, từ tốn nói với chồng: - Thế thì rất tiếc! Hôm nay, ở nhà em chẳng làm cái quái gì, anh nhìn thì biết!? Chồng: ???
399
9
TRẺ VẶN TAY GA, XE VỌT LÊN GÂY TAI NẠN CHO CHÍNH 2 MẸ CON: QUÁ NHIỀU VỤ RỒI Quan sát kỹ đoạn cận cảnh khoảng giây 0:05–0:06,
TRẺ VẶN TAY GA, XE VỌT LÊN GÂY TAI NẠN CHO CHÍNH 2 MẸ CON: QUÁ NHIỀU VỤ RỒI Quan sát kỹ đoạn cận cảnh khoảng giây 0:05–0:06, có thể thấy một em bé nhỏ ngồi phía trước, ngay khu vực sàn để chân, trong khi bé lớn ngồi phía sau vừa bước xuống xe. Người mẹ dừng xe nhưng dường như chưa tắt máy và cũng chưa giữ phanh đủ chắc. ĐỨA TRẺ VÔ TÌNH CHẠM VÀO TAY GA Ở vị trí ngồi phía trước, em bé nằm ngay trong tầm với của ghi-đông, cụm công tắc và đặc biệt là tay ga bên phải. Chỉ một động tác tò mò hoặc vô tình xoay tay ga cũng đủ khiến xe bất ngờ tăng tốc. Chiếc xe lập tức giật mạnh về phía trước, kéo người mẹ mất thăng bằng và lao vào đuôi ô tô đang đỗ phía trước. TAI NẠN RẤT NHANH, NHƯNG NGUYÊN NHÂN LẠI RẤT ĐỜI THƯỜNG Kiểu tai nạn này thường bắt nguồn từ hai thói quen khá phổ biến. Một là để trẻ nhỏ đứng hoặc ngồi ở sàn để chân phía trước, nơi các em có thể với tới tay ga và các nút điều khiển. Hai là khi dừng xe trong vài giây, người lớn vẫn để máy nổ vì nghĩ rằng “chỉ dừng một chút rồi đi tiếp”. Nhưng với xe tay ga, chỉ cần động cơ còn hoạt động thì một cú xoay tay ga ngoài ý muốn cũng có thể lập tức biến chiếc xe đang đứng yên thành một vật thể lao đi. DỪNG XE CÓ TRẺ NHỎ, ĐỪNG CHỈ DỰA VÀO PHẢN XẠ Khi có trẻ nhỏ ngồi phía trước, cách an toàn nhất là không để trẻ trong tầm với của tay ga. Nếu buộc phải dừng để người khác lên xuống xe, nên tắt máy hoặc sử dụng những cơ chế ngắt động cơ có sẵn trên xe, đồng thời giữ xe thật chắc trước khi buông tay khỏi ghi-đông. Một tình huống tưởng chỉ kéo dài vài giây có thể thay đổi hoàn toàn chỉ bằng một cú vặn tay ga không chủ ý. Và với trẻ nhỏ, thứ người lớn xem là “tay ga” đôi khi chỉ là một món đồ để thử xoay xem chuyện gì xảy ra. ⸻ 🌐 passion.cuongdc.co 🌐 Telegram/CuongDC
438
10
ÁC QUỶ KHÔNG CẦN NẠN NHÂN CHO NÓ MỘT LÝ DO Năm 1959, tại thị trấn Holcomb yên bình của nước Mỹ, gia đình Clutter bị hai kẻ lạ
ÁC QUỶ KHÔNG CẦN NẠN NHÂN CHO NÓ MỘT LÝ DO Năm 1959, tại thị trấn Holcomb yên bình của nước Mỹ, gia đình Clutter bị hai kẻ lạ mặt đột nhập và sát hại trong đêm. Vụ án sau đó trở thành chất liệu cho In Cold Blood — Máu lạnh — tác phẩm nổi tiếng của Truman Capote. Nhiều thập niên sau, nước Mỹ lại kinh hoàng trước Richard Ramirez, “Night Stalker”, kẻ đột nhập những ngôi nhà vào ban đêm và tấn công những con người gần như chẳng có quan hệ gì với mình. Vụ thảm án ở Đồng Nai không hoàn toàn giống hai trường hợp ấy. Nghi phạm có một mục tiêu ban đầu và một động cơ ban đầu. Nhưng với gia đình ở căn nhà bên cạnh, có một điểm giống nhau đến lạnh người: Họ chẳng làm gì để trở thành nạn nhân. HỌ KHÔNG NỢ NẦN, KHÔNG ÂN OÁN, KHÔNG QUEN KẺ THỦ ÁC Gia đình anh Q. không có mâu thuẫn với nghi phạm. Không ân oán giang hồ. Không tranh chấp tiền bạc. Không tình ái phức tạp. Thậm chí họ không quen biết người sẽ bước vào căn nhà của mình trong đêm ấy. Theo thông tin điều tra ban đầu, mục tiêu ban đầu của nghi phạm là cô gái 17 tuổi sống ở nhà sát bên. Sau khi bị chia tay, người này đã đe dọa, uống rượu rồi mang dao tìm đến. Khi không thực hiện được ý định tại căn nhà đó, bạo lực không dừng lại. Nó chuyển mục tiêu. “CẢNH GIÁC” — NHƯNG CẢNH GIÁC VỚI CÁI GÌ? Chưa đầy một ngày sau những vụ án đặc biệt nghiêm trọng, mạng xã hội thường nhanh chóng xuất hiện những lời khuyên: Phải cảnh giác. Phải đề phòng. Phải khóa cửa kỹ. Phải quan sát người lạ. Những lời khuyên ấy không sai trong đời sống thông thường. Nhưng đặt chúng lên một gia đình đang ngủ trong chính căn nhà của mình, hoàn toàn không liên quan đến mâu thuẫn đã sinh ra cơn bạo lực, chúng bỗng trở nên vô nghĩa. Bảo họ tránh — tránh đi đâu? Bảo họ đề phòng — đề phòng ai? Chẳng lẽ mỗi gia đình phải biến nhà mình thành một pháo đài? Hay phải dạy trẻ con mặc áo giáp trước khi lên giường ngủ? CHÚNG TA LUÔN MUỐN TÌM MỘT “LỖI” Ở NẠN NHÂN Con người rất khó chấp nhận sự ngẫu nhiên của tai họa. Bởi nếu một gia đình hoàn toàn bình thường có thể đang ngủ rồi bất ngờ bị một kẻ xa lạ tấn công, cảm giác an toàn mà chúng ta xây dựng quanh cuộc sống của mình lập tức trở nên mong manh. Vì vậy, chúng ta vô thức tìm một nguyên nhân: Giá như cửa chắc hơn. Giá như hàng rào cao hơn. Giá như họ nghe thấy tiếng động sớm hơn. Giá như… Những chữ “giá như” ấy đôi khi không phải để giúp người đã chết. ĐỪNG BIẾN ĐÁM TANG THÀNH BUỔI TƯ VẤN AN NINH Xã hội vẫn cần giáo dục kỹ năng phòng chống tội phạm. Nhà ở vẫn nên có phương án an toàn. Người dân vẫn nên biết cách gọi trợ giúp và xử lý khi phát hiện nguy hiểm. Nhưng phải biết đặt những lời khuyên ấy đúng chỗ. Không ai đứng đắn nên nhìn vào một gia đình vừa mất ba người rồi biến đám tang của họ thành buổi tư vấn rằng giá như khóa cửa thế này, làm hàng rào thế kia, chuẩn bị thêm đèn pin, baton hay dụng cụ tự vệ nọ. Bởi có những bi kịch mà nạn nhân đã không làm sai điều gì. Họ chỉ đang sống cuộc đời của họ. ĐÔI KHI, BÀI HỌC LÀ CHẤP NHẬN RẰNG KHÔNG CÓ BÀI HỌC NÀO DÀNH CHO NẠN NHÂN Chúng ta thích tin rằng mọi tai họa đều có nguyên nhân mà mình có thể kiểm soát. Nhưng đời sống không vận hành tử tế đến thế. Có những tai nạn không thể tiên liệu. Có những hành vi bạo lực cực đoan mà một người dân bình thường gần như không có cơ sở để dự báo. Và có những nạn nhân không phải trả giá cho lựa chọn của chính họ, mà cho lựa chọn của một kẻ hoàn toàn xa lạ. Đứng trước những trường hợp như vậy, trí tuệ không nhất thiết nằm ở việc phải lập tức đào ra năm nguyên nhân, bảy bài học và mười biện pháp phòng tránh. Đôi khi, điều tử tế nhất chỉ là thừa nhận: Họ không có lỗi. Không phải vì khóa cửa chưa đủ chắc. Không phải vì hàng rào chưa đủ cao. Không phải vì thiếu cảnh giác. Và càng không phải vì họ đã lựa chọn sai một điều gì để đáng phải nhận kết cục ấy. ⸻ 🌐 passion.cuongdc.co 🌐 Telegram/CuongDC
427
11
PHẠT NẮNG NẾU KO GIỮ KHOẢNH CÁCH TRÊN CAO TỐC: ANH EM TÀI XÊ BĂN KHOĂN LÀM SAO ĐỂ THỰC HIỆN ĐÚNG? Trên cao tốc, nhiều tài xế
PHẠT NẮNG NẾU KO GIỮ KHOẢNH CÁCH TRÊN CAO TỐC: ANH EM TÀI XÊ BĂN KHOĂN LÀM SAO ĐỂ THỰC HIỆN ĐÚNG? Trên cao tốc, nhiều tài xế rất chú ý tốc độ nhưng lại ít để ý một thông số quan trọng không kém: khoảng cách với xe phía trước. Trong điều kiện đường khô ráo, tầm nhìn tốt, các mốc khoảng cách an toàn tối thiểu có thể nhớ rất đơn giản: 60 km/h → 35 m Trên 60–80 km/h → 55 m Trên 80–100 km/h → 70 m Trên 100–120 km/h → 100 m Nếu trên đường có biển “Cự ly tối thiểu giữa hai xe”, tài xế phải tuân thủ trị số ghi trên biển. 120 KM/H: 100 MÉT KHÔNG XA NHƯ CẢM GIÁC Ở tốc độ 120 km/h, chiếc xe di chuyển khoảng 33 mét mỗi giây. Nghĩa là chỉ trong khoảng 3 giây, xe đã đi gần 100 mét. Khoảng trống 100 mét nhìn bằng mắt có vẻ rất xa, nhưng trên cao tốc thực chất chỉ tương đương vài giây di chuyển. Đó cũng là lý do chạy nhanh nhưng bám sát đuôi xe trước đặc biệt nguy hiểm. TRỜI MƯA, 100 MÉT CHƯA CHẮC ĐÃ ĐỦ Các con số 35 – 55 – 70 – 100 m là khoảng cách tối thiểu trong điều kiện thuận lợi. Khi trời mưa, sương mù, mặt đường trơn, đường quanh co, đèo dốc hoặc tầm nhìn hạn chế, người lái phải chủ động tăng khoảng cách lớn hơn mức tối thiểu. Nói cách khác, luật quy định mức sàn chứ không có nghĩa cứ cách đúng 100 m khi chạy 120 km/h là an toàn trong mọi điều kiện. KHÓ ƯỚC LƯỢNG MÉT? HÃY ĐẾM GIÂY Một cách thực dụng là chọn biển báo, cột đèn hoặc một vật cố định bên đường. Khi xe phía trước vừa đi qua điểm đó, bắt đầu đếm: 1-1000… 2-1000… 3-1000… Nếu xe mình đã tới điểm đó trước khi đếm xong, nên chủ động giãn khoảng cách. Khi trời mưa hoặc đường trơn, có thể tăng lên 4–5 giây để có thêm dư địa phản ứng và phanh. Đây là mẹo lái xe phòng vệ, không thay thế khoảng cách tối thiểu theo quy định. ĐỪNG CHỈ NHÌN ĐỒNG HỒ TỐC ĐỘ Trên cao tốc, nguy hiểm đôi khi không nằm ở việc chạy 100 hay 120 km/h. Nó nằm ở chỗ chạy 120 km/h nhưng chỉ cách đuôi xe trước vài chục mét. Xe trước phanh gấp, người phía sau còn phải phát hiện tình huống, phản ứng, đạp phanh — rồi chiếc xe mới thực sự bắt đầu giảm tốc. Vì vậy, chỉ cần thuộc bốn mốc: 60 → 35 m 80 → 55 m 100 → 70 m 120 → 100 m Và thuộc thêm một nguyên tắc còn quan trọng hơn: Đường càng xấu, trời càng mưa, tầm nhìn càng kém → khoảng cách càng phải dài. ⸻ 🌐 passion.cuongdc.co 🌐 Telegram/CuongDC
409
12
RỒI MAI NÀY ANH SỐNG GIỮA ĐỜI SAO NỔI... Sau vụ án mạng rạng sáng 3/9 tại Đồng Nai, chị Huyền — em gái anh Nguyễn Viết Quang,
RỒI MAI NÀY ANH SỐNG GIỮA ĐỜI SAO NỔI... Sau vụ án mạng rạng sáng 3/9 tại Đồng Nai, chị Huyền — em gái anh Nguyễn Viết Quang, người duy nhất trong gia đình bốn người còn sống — đã viết những dòng nghẹn ngào trên trang cá nhân. Không có những lời lên án dài dòng. Chỉ là những ký ức rất đời thường về chị dâu, hai đứa cháu và một người anh vừa tỉnh lại trong bệnh viện nhưng vẫn chưa biết điều gì đã xảy ra với gia đình mình. “HAI CHÁU RA ĐI CÓ NHẸ NHÀNG KHÔNG?” Chị Huyền kể mình và anh trai là hai anh em đi làm ăn xa. Khi trở về, một mình chị phải đối diện với cảnh ba người thân đã nằm đó. Chị không dám nhìn. Chỉ dám hỏi người công an: “Hai cháu ra đi có nhẹ nhàng không?” Người công an không trả lời trực tiếp. Theo lời chị kể, anh chỉ nói rằng mọi người “đã cố gắng khâu thẩm mỹ nhất cho cháu lành lặn”. Một câu trả lời có lẽ đã đủ để người cô không dám hỏi thêm. MỚI TUẦN TRƯỚC CÒN ĂN CHUNG CÁI BÁNH CHOCOLATE Đau đớn nhất trong những dòng chị Huyền viết có lẽ không phải những gì xảy ra trong đêm án mạng. Mà là những chuyện xảy ra trước đó chỉ vài ngày. Bé Ngọc Hà mới hơn một tuổi, bằng tuổi con chị. Tuần trước, hai đứa trẻ còn ăn chung một chiếc bánh chocolate, còn cùng ăn nồi cháo chị Mai nấu. Hiệp, 11 tuổi, trong ký ức của cô là một cậu bé “đẹp trai, ngoan, hiền ơi là hiền”, lúc nào cũng tủm tỉm cười. Mới tháng trước, chị Huyền còn đưa cháu về quê nghỉ hè với ông bà. Tất cả đều là những việc quá bình thường. Cho đến khi chúng đột nhiên trở thành những lần cuối cùng. “CUỐI TUẦN ĐƯA HAPPI XUỐNG ĐÂY ANH CHỊ TRÔNG CHO” Chị Huyền cũng day dứt vì lâu nay mải làm ăn, sống xa nên ít có dịp xuống thăm gia đình anh trai. Gần đây chị vừa chuyển nhà về gần hơn. Chị Mai còn vui vẻ bảo từ nay cuối tuần cứ đưa bé Happi xuống, anh chị sẽ trông giúp để em gái có thời gian đi đâu, làm gì thì làm. Chị Huyền viết rằng mình đã rất vui. “Cuối cùng cũng được ở gần anh em họ hàng.” Nhưng cái “cuối cùng” ấy chỉ kéo dài được khoảng một tuần. “ỔN CẢ RỒI!” Anh Quang bị thương nặng và được cấp cứu tại bệnh viện. Theo lời chị Huyền, khi tỉnh lại nhưng chưa thể nói, anh dùng tay ra hiệu và viết để hỏi chị Vân về vợ con. Người thân chỉ có thể nói: “Không sao, công an đến rồi. Ổn cả rồi!” Nhưng phía sau câu “ổn cả rồi” ấy, người nhà từ quê đã vượt hơn nghìn cây số vào Đồng Nai để lo hậu sự cho ba mẹ con. Khi có thể nói được từng đoạn, anh Quang tiếp tục hỏi: Vợ con sao rồi? Đã tỉnh chưa? Người thân vẫn chưa dám nói sự thật. Họ chỉ bảo chị Mai bị nhẹ một chút, hai đứa trẻ không sao. “RỒI MAI MỐT ANH SỐNG GIỮA ĐỜI NÀY SAO NỔI” Có lẽ đây là câu đau nhất trong toàn bộ bài viết của người em gái: “Rồi mai mốt anh sống giữa đời này sao nổi.” Bởi người đàn ông đang nằm trong bệnh viện ấy có thể đã vượt qua được thời khắc nguy hiểm nhất của chính mình. Nhưng còn một thời khắc khác mà gia đình vẫn đang cố trì hoãn: khoảnh khắc anh biết rằng vợ và hai con đã không còn. Vụ án rồi sẽ được điều tra. Nghi phạm rồi sẽ phải đối diện với pháp luật và trách nhiệm về những gì mình đã gây ra. Nhưng với một gia đình, có những thứ không bản án nào có thể trả lại. Một người vợ. Một cậu con trai 11 tuổi. Một đứa con gái mới hơn một tuổi. Và với người cha đang nằm trên giường bệnh, có lẽ thử thách khủng khiếp nhất vẫn còn ở phía trước: ngày người thân không thể nói với anh rằng “ổn cả rồi” thêm một lần nào nữa. ⸻ 🌐 passion.cuongdc.co 🌐 Telegram/CuongDC
425
13
SẠC ĐIỆN THOẠI TRÊN GIƯỜNG, MỘT ĐÁM CHÁY VÀ HAI MẠNG NGƯỜI Trưa 2/9, một căn nhà 4 tầng tại Khu đô thị An Bình Tân, phường Na
SẠC ĐIỆN THOẠI TRÊN GIƯỜNG, MỘT ĐÁM CHÁY VÀ HAI MẠNG NGƯỜI Trưa 2/9, một căn nhà 4 tầng tại Khu đô thị An Bình Tân, phường Nam Nha Trang, Khánh Hòa bất ngờ bốc cháy. Trong nhà lúc đó có 6 người. Bốn người ở tầng dưới kịp thoát ra ngoài. Hai người còn lại mắc kẹt phía trên, nơi khói độc nhanh chóng bao trùm. HAI NẠN NHÂN ĐƯỢC ĐƯA RA TRONG TÌNH TRẠNG NGỪNG TIM Lực lượng PCCC tiếp cận hiện trường và đưa hai nạn nhân ra ngoài trong tình trạng đặc biệt nguy kịch. Bà L.T.K., 74 tuổi, hôn mê sâu rồi ngừng tuần hoàn hô hấp do ngạt khí độc CO. Người còn lại, L.N.H.C., sinh năm 1984, cũng ngừng tim, ngừng thở và bị bỏng độ 2. Kíp cấp cứu 115 ép tim, bóp bóng và hồi sức liên tục ngay tại chỗ lẫn trên đường đến bệnh viện. Sau khoảng 20 phút, tim của cả hai người đập trở lại. NHƯNG CẢ HAI SAU ĐÓ ĐỀU KHÔNG QUA KHỎI Dù được hồi sức và điều trị tích cực, tổn thương do bỏng và ngạt khí quá nặng. Nạn nhân sinh năm 1984 được gia đình xin đưa về chiều tối 2/9 và mất sau đó. Bà L.T.K., vốn có di chứng tai biến mạch máu não cũ, được gia đình xin đưa về sáng 3/9 và cũng qua đời chiều cùng ngày. Một cuộc hồi sức đã kéo hai người trở lại từ tình trạng ngừng tim. Nhưng cuối cùng, cơ thể họ vẫn không vượt qua được những tổn thương mà đám cháy để lại. NGHI VẤN BẮT ĐẦU TỪ MỘT CHIẾC ĐIỆN THOẠI ĐANG SẠC Điểm khiến vụ việc đặc biệt đáng chú ý nằm ở nguyên nhân ban đầu. Theo thông tin được dẫn từ cơ quan chức năng, vụ cháy được nghi ngờ xuất phát từ sự cố sạc điện thoại trên giường ngủ, gây chập điện rồi phát hỏa. Tuy nhiên, đây mới là nhận định bước đầu. Công an vẫn đang khám nghiệm hiện trường và chưa có kết luận chính thức về nguyên nhân cuối cùng. THỨ NGUY HIỂM KHÔNG CHỈ LÀ CỤC SẠC Nếu nguyên nhân này được xác nhận, bài học không đơn giản chỉ là “đừng dùng sạc rẻ tiền”. Nguy hiểm nằm ở cả cách chúng ta sạc thiết bị. Điện thoại, pin dự phòng hay thiết bị dùng pin lithium khi đang sạc đều sinh nhiệt. Đặt chúng trên nệm, chăn, gối hoặc sofa vừa làm giảm khả năng tản nhiệt, vừa đặt nguồn nhiệt sát những vật liệu rất dễ bắt cháy. Một lỗi điện nhỏ trong điều kiện đó có thể nhanh chóng trở thành đám cháy lớn. ĐỪNG BIẾN CHIẾC GIƯỜNG THÀNH BÀN SẠC ĐIỆN Không cần phải hoảng sợ mỗi khi cắm điện thoại vào sạc. Nhưng vài thói quen rất đơn giản đáng được giữ: đặt thiết bị trên bề mặt cứng, thoáng; tránh phủ chăn gối lên điện thoại đang sạc; hạn chế dùng pin hoặc dây sạc đã phồng, nóng bất thường, hư hỏng; và đặc biệt tránh để thiết bị sạc trên giường rồi ngủ hoặc rời khỏi nhà. Vụ cháy ở Nha Trang còn đang được điều tra để xác định chính xác nguyên nhân. Nhưng nếu nghi vấn ban đầu cuối cùng được xác nhận, đây sẽ là một lời nhắc rất đắt giá về một thói quen mà hàng triệu người vẫn làm mỗi ngày: cắm điện thoại vào sạc, đặt xuống giường — rồi nghĩ rằng chẳng có chuyện gì có thể xảy ra. ⸻ 🌐 passion.cuongdc.co 🌐 Telegram/CuongDC
443
14
CHẾT DƯỚI HOA MẪU ĐƠN, LÀM QUỶ CŨNG PHONG LƯU “牡丹花下死,做鬼也风流” — Mẫu đơn hoa hạ tử, tố quỷ dã phong lưu. Ngày nay, câu này thườn
CHẾT DƯỚI HOA MẪU ĐƠN, LÀM QUỶ CŨNG PHONG LƯU “牡丹花下死,做鬼也风流” — Mẫu đơn hoa hạ tử, tố quỷ dã phong lưu. Ngày nay, câu này thường được hiểu khá trực diện: vì một mỹ nhân mà chết cũng đáng. Thậm chí trong khẩu ngữ, nó đôi khi còn mang chút ý vị trăng hoa, nhục cảm. Nhưng nếu trở lại văn bản được xem là nguồn gốc của câu nói, ý nghĩa ban đầu lại đẹp và buồn hơn rất nhiều. GỐC CỦA CÂU NÓI KHÔNG PHẢI “CHẾT VÌ GÁI” Câu này xuất hiện trong bộ [Chính cung] Túy Tây Thi [正宫]醉西施, gắn với Chu Liêm Tú (珠帘秀) — một nữ nghệ nhân sân khấu nổi tiếng đời Nguyên. Trong khúc [Ngọc Phù Dung] [玉芙蓉], nhân vật trữ tình đang cô độc, tương tư và mòn mỏi chờ tin người mình yêu từ phương xa. Phần quan trọng nằm ngay trước câu nổi tiếng: 若得归来后,同行共止,便是牡丹花下死,做鬼也风流。 Ý gần với: Nếu người ấy có thể trở về, được cùng đi, cùng ở bên nhau, thì dẫu chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng vẫn phong lưu. Bốn chữ quan trọng nhất có lẽ là “同行共止” — cùng đi, cùng ở. Không phải chiếm hữu một mỹ nhân. Mà là được sống bên người mình đã mòn mỏi đợi chờ. “MẪU ĐƠN” KHÔNG NHẤT THIẾT LÀ MỸ NHÂN Trong văn hóa Trung Hoa, mẫu đơn được tôn là “hoa vương”, gắn với vẻ đẹp, phú quý và sự viên mãn. Vì vậy, “chết dưới hoa mẫu đơn” trong nguyên cảnh trước hết là một hình ảnh thi ca. Đọc nó thành ẩn dụ về người đẹp không phải vô lý, nhưng nếu mặc định mẫu đơn = đàn bà đẹp, ý nghĩa của câu sẽ bị thu hẹp đáng kể. Trong bài hát ấy, điều nhân vật mong muốn không phải một cuộc chinh phục. Đó là đoàn tụ. “PHONG LƯU” CŨNG CHƯA HẲN LÀ TRĂNG HOA Hai chữ “phong lưu” ngày nay dễ khiến người Việt liên tưởng đến một người đàn ông đa tình, đào hoa, có nhiều cuộc tình. Nhưng trong văn cảnh cổ, nghĩa của nó rộng hơn: phong nhã, có tình, có khí chất và một thái độ sống đẹp. Bởi vậy, nghịch lý “đã chết mà vẫn phong lưu” mới trở nên đắt giá. Nếu đã được sống bên người mình yêu và chờ đợi, thì ngay cả cái chết sau đó cũng không hoàn toàn biến cuộc đời ấy thành bi kịch. TÁM CHỮ CÒN LẠI, BỐN CHỮ QUAN TRỌNG BỊ MẤT Điều thú vị là khi câu nói đi vào dân gian, phần điều kiện phía trước dần biến mất. Người ta không còn nhắc: “Nếu người ấy trở về, được cùng đi, cùng ở…” Mà chỉ giữ lại tám chữ đầy ấn tượng: “Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu.” Một khi bị tách khỏi hoàn cảnh ấy, “tình yêu” rất dễ biến thành “mỹ nhân”; “phong lưu” chuyển sang nghĩa trăng hoa; và một lời tương tư của người đang chờ đợi dần trở thành câu cửa miệng của đàn ông khi nói về sắc đẹp và chuyện nam nữ. Có thể nói, câu này không đổi chữ. Chỉ mất ngữ cảnh — mà đổi gần như cả linh hồn. TỪ MỘT LỜI TƯƠNG TƯ THÀNH CÂU ĐÙA PHONG TÌNH Ngày nay, hiểu câu này theo nghĩa “vì người đẹp mà chết cũng đáng” không hẳn sai. Đó chính là lớp nghĩa đã hình thành và tồn tại lâu dài trong văn hóa đại chúng. Nhưng đó là nghĩa về sau, không phải toàn bộ tinh thần của văn bản ban đầu. Cũng vì thế, việc gán câu này cho Mẫu đơn đình của Thang Hiển Tổ cần thận trọng. Hình tượng mẫu đơn, tình yêu và cái chết rất gần với thế giới của Mẫu đơn đình, khiến sự liên tưởng trở nên tự nhiên, nhưng đó không phải nơi câu tám chữ này xuất hiện đầu tiên. “CHẾT” MÀ VẪN “PHONG LƯU” Có lẽ chính nghịch lý ấy khiến câu nói sống qua nhiều thế kỷ. Đọc theo nghĩa dân gian, nó là một câu đùa: Đẹp đến thế thì chết cũng đáng. Nhưng đặt trở lại câu hát của người xưa, nó gần với một ý khác: Nếu một đời đã được cùng đi, cùng ở bên người mình thực sự yêu thương, thì ngay cả cái chết cũng không thể phủ nhận rằng đời ấy từng đẹp. Từ một lời tương tư của người đang đợi, tám chữ ấy cuối cùng trở thành câu nói của những kẻ đi tìm tình. Và đôi khi, chỉ cần đặt lại bốn chữ “同行共止” vào đúng chỗ, cả một điển tích tưởng rất phong tình bỗng trở nên rất tình. ⸻ 🌐 passion.cuongdc.co 🌐 Telegram/CuongDC
453
15
TỪ MỘT CUỘC CHIA TAY ĐẾN CƠN THỊNH NỘ CUỒNG SÁT: MỔ XẺ HÀNH VI KẺ GÂY ÁN 21 TUỔI Ở ĐỒNG NAI Vụ án ở Đồng Nai không nên được g
TỪ MỘT CUỘC CHIA TAY ĐẾN CƠN THỊNH NỘ CUỒNG SÁT: MỔ XẺ HÀNH VI KẺ GÂY ÁN 21 TUỔI Ở ĐỒNG NAI Vụ án ở Đồng Nai không nên được giải thích đơn giản bằng hai chữ “lụy tình”. Theo thông tin điều tra ban đầu, Nguyễn Đức Anh không chấp nhận việc bạn gái 17 tuổi chia tay, từng có lời đe dọa, sau khi uống rượu lại mang dao tìm đến nhà cô gái. Khi không tiếp cận được mục tiêu ban đầu, nghi phạm trèo sang căn nhà liền kề và tấn công một gia đình hoàn toàn không quen biết. Nhìn từ chuỗi hành vi ấy, có ít nhất bốn vấn đề đáng suy nghĩ. TÌNH YÊU BIẾN THÀNH QUYỀN SỞ HỮU Điểm đầu tiên không phải là yêu quá nhiều, mà là không chấp nhận quyền rời bỏ của người khác. Trong tâm lý học về bạo lực bạn tình, hành vi kiểm soát, ghen tuông và chiếm hữu là những yếu tố nguy cơ đã được nghiên cứu từ lâu. Khi tình cảm bị biến thành quyền sở hữu, câu “tôi không muốn tiếp tục nữa” có thể bị một số người diễn giải thành sự phản bội hoặc tước đoạt thứ vốn “thuộc về mình”. Nhưng cần nói rõ: đây không phải bản chất của đàn ông nói chung. Đại đa số những người bị chia tay, dù đau đớn đến đâu, không trở thành kẻ giết người. TỔN THƯƠNG CÁI TÔI CHUYỂN THÀNH Ý MUỐN TRẢ ĐŨA Bị từ chối trong tình yêu có thể khiến bất kỳ ai đau đớn, tức giận hoặc cảm thấy bị xúc phạm. Ranh giới nằm ở bước tiếp theo. Người ta có thể đau một thời gian rồi học hành, lao động, kiếm tiền, xây dựng một cuộc sống khác. Người ta cũng có thể tìm đến gia đình, bạn bè, chuyên gia hoặc pháp luật nếu sự việc có tranh chấp. Nhưng khi một người chuyển từ “tôi bị tổn thương” sang “người làm tôi tổn thương phải trả giá”, câu chuyện đã bước sang một vùng nguy hiểm khác. ĐÁNG SỢ NHẤT LÀ CƠN GIẬN ĐỔ SANG NGƯỜI VÔ CAN Đây có lẽ là phần khủng khiếp nhất của vụ án. Không vào được căn nhà mình muốn vào, nghi phạm đã không quay về. Người này trèo sang căn nhà bên cạnh. Ở đó không phải bạn gái cũ. Không phải cha mẹ cô gái. Không phải người đã cự tuyệt mình. Mà là một gia đình hoàn toàn xa lạ. RƯỢU CÓ THỂ THÁO “PHANH”, NHƯNG KHÔNG TẠO RA CON DAO Chi tiết uống rượu trước khi gây án cũng đáng chú ý. Rượu có thể làm suy giảm khả năng tự kiểm soát, phán đoán hậu quả và kiềm chế xung động. Nói nôm na, nó có thể làm cái “phanh” hành vi hoạt động kém đi. Nhưng rượu không nên được dùng để giải thích thay cho trách nhiệm của người gây án. BÀI HỌC KHÔNG PHẢI LÀ “CON GÁI ĐỪNG YÊU NHẦM” Với những gia đình có con ở tuổi vị thành niên, điều đáng lưu tâm là những dấu hiệu cụ thể: kiểm soát quá mức, ghen tuông cực đoan, liên tục kiểm tra điện thoại, không chấp nhận chia tay, bám theo và đặc biệt là đe dọa gây thương tích hoặc giết người. Khi những dấu hiệu cuối cùng đã xuất hiện, câu chuyện không còn chỉ là “chuyện yêu đương của tụi nhỏ”. Việc lưu lại bằng chứng, cắt giảm tiếp xúc trực tiếp, thông báo cho người thân và tìm sự hỗ trợ từ cơ quan chức năng có thể quan trọng hơn việc cố gắng khuyên giải riêng giữa hai người. Và cũng không nên đẩy trách nhiệm ngược về phía cô gái bằng câu hỏi: “Tại sao lúc đầu lại yêu một người như vậy?” Một người có quyền chấm dứt một mối quan hệ. Người kia có quyền buồn, đau, thất vọng và bước đi. Không ai có quyền biến sự cự tuyệt thành giấy phép để gây bạo lực. BỊ TỪ CHỐI KHÔNG PHẢI LÀ BI KỊCH CUỐI CÙNG CỦA CUỘC ĐỜI Hầu như ai rồi cũng có thể một lần thất tình, bị từ chối, bị bỏ lại, thậm chí bị phản bội. Cách đáp trả tốt nhất không cần phải là một màn “trả thù ngọt ngào”. Có thể chỉ đơn giản là sống tiếp. Học thêm một nghề. Làm việc. Kiếm tiền. Gặp những con người khác. Hoặc nếu quyền lợi bị xâm phạm, sử dụng những công cụ mà pháp luật cho phép. Bởi sau một cuộc chia tay, thứ cần giữ lại không nhất thiết là tình yêu. Ít nhất phải giữ lại được lý trí. Một mối tình có thể kết thúc ở tuổi 21. Cuộc đời thì không. Đừng vì một người không còn muốn đi cùng mình mà biến phần đời còn lại của mình — và cuộc đời của những người hoàn toàn vô can — thành một thảm kịch. ⸻ 🌐 passion.cuongdc.co 🌐 Telegram/CuongDC
461
16
Quỳnh Anh+3
Quỳnh Anh
504
17
GIA ĐINH BÊN KIA NGHĨ RĂNG QUỲNH TÂM CON NHÀ NGHÈO VÀ CÓ Ý ĐỊNH TỐNG TIỀN HỌ Trong cuộc phỏng vấn với nhà báo Vũ Hoàng Lân củ
GIA ĐINH BÊN KIA NGHĨ RĂNG QUỲNH TÂM CON NHÀ NGHÈO VÀ CÓ Ý ĐỊNH TỐNG TIỀN HỌ Trong cuộc phỏng vấn với nhà báo Vũ Hoàng Lân của Phố Bolsa TV, cha của Quỳnh Tâm kể rằng phản ứng đầu tiên của ông khi biết chuyện không phải là muốn đẩy sự việc đến cùng. Ông từng nghĩ chuyện đã xảy ra rồi thì có thể bỏ qua. Con gái đã 23 tuổi, đủ trưởng thành để tự giải quyết; nếu phía bên kia thực sự có thiện chí bồi thường, ông cũng để Quỳnh Tâm tự quyết định. “ĐẨY MỘT NGƯỜI 23 TUỔI VÀO TÙ THÌ ĐƯỢC GÌ?” Theo lời người cha, người phía bên kia cũng chỉ trạc tuổi con gái mình. Vì vậy, ban đầu ông không muốn biến sự việc thành một cuộc đối đầu pháp lý. Trong suy nghĩ của một người cha lúc ấy, nếu hai bên có thể nói chuyện tử tế, nhận trách nhiệm và giải quyết hậu quả thì có lẽ vẫn còn một con đường khác. Nhưng mọi chuyện sau đó thay đổi. CUỘC GỌI KHIẾN NGƯỜI CHA PHẢI BAY VỀ VIỆT NAM Một thời gian sau, Quỳnh Tâm cắt liên lạc với cha. Rồi một người quen báo tin rằng con gái ông đang rơi vào trạng thái khủng hoảng nghiêm trọng và ông cần trở về Việt Nam. Khi gặp lại con, theo lời kể của người cha, điều khiến Quỳnh Tâm tổn thương không chỉ nằm ở sự việc ban đầu, mà còn ở cách cô cảm nhận mình bị phía bên kia coi thường sau đó. QUẦN JEAN, ÁO THUN VÀ CĂN PHÒNG 4 TRIỆU ĐỒNG Người cha cho rằng phía đối phương đã nhìn vào cách ăn mặc giản dị của Quỳnh Tâm — quần jean, áo thun — cùng việc cô thuê chỗ ở khoảng 4 triệu đồng/tháng rồi hình thành định kiến về hoàn cảnh của cô. Theo lời ông, gia đình bên kia thậm chí cho rằng Quỳnh Tâm là người nghèo về Việt Nam và muốn dùng vụ việc để lấy tiền. Nếu lời kể này phản ánh đúng diễn biến giữa hai bên, thì đây cũng chính là điểm khiến hướng giải quyết thay đổi: vấn đề không còn đơn thuần là bồi thường bao nhiêu, mà trở thành câu chuyện về cách một người bị tổn thương được đối xử sau sự việc. CUỐI CÙNG, KHÔNG CÒN LÀ CHUYỆN TIỀN Hai bên sau đó có cơ hội gặp nhau nhưng không đạt được thỏa thuận. Quỳnh Tâm và gia đình quyết định không tiếp tục tìm một phương án giải quyết bằng tiền, mà để vụ việc được xử lý qua cơ quan chức năng. Điều đáng chú ý trong lời kể của người cha là sự thay đổi ấy. Ban đầu ông từng nghĩ: chuyện đã lỡ rồi, nếu có thiện chí thì có thể bỏ qua. Nhưng cuối cùng, chính cách ứng xử sau sự việc lại khiến cánh cửa hòa giải khép lại. Trong nhiều vụ việc, tiền có thể bù đắp một phần thiệt hại. Nhưng tiền rất khó mua lại cảm giác được tôn trọng — nhất là khi đó chính là thứ người bị tổn thương cảm thấy mình đã không nhận được. ⸻ 🌐 passion.cuongdc.co 🌐 Telegram/CuongDC
516
18
Phường em có hội đánh cầu lông còn thưa thớt, toàn đâu người già Em thích nên cũng đi la cà treo lủng lằng bình trà xinh xinh
Phường em có hội đánh cầu lông còn thưa thớt, toàn đâu người già Em thích nên cũng đi la cà treo lủng lằng bình trà xinh xinh. Dù trẻ em đã có kinh nghiệm chơi từ trước nên trình khá cao. Lúc chơi em vẫn dùng bao nhiêu là kinh nghiệm đánh vào đối phương. Đã chơi thì rất là cương quyết không bỏ cuộc tìm đường rút ngang. Em thích chơi chị có mang theo cây vợt xịn là hàng xách tay. Chi đánh trông rât là bay bướm em sung sướng vỗ tay hêt mình. Nếu anh nào có đầy tinh thần yêu thể dục thì mình cùng chơi.
493
19
NGHIỆT NGÃ: CẢ GIA ĐÌNH GẶP HỌA CHỈ VÌ NHÀ Ở CẠNH NHÀ HÀNG XÓM Nghe vô lý. Nhưng vụ án mạng xảy ra ở Đồng Nai rạng sáng 3/9 c+2
NGHIỆT NGÃ: CẢ GIA ĐÌNH GẶP HỌA CHỈ VÌ NHÀ Ở CẠNH NHÀ HÀNG XÓM Nghe vô lý. Nhưng vụ án mạng xảy ra ở Đồng Nai rạng sáng 3/9 có lẽ đau xót nhất chính ở sự vô lý ấy: một gia đình hoàn toàn không liên quan đến mâu thuẫn ban đầu, nhưng ba mẹ con đã thiệt mạng chỉ vì căn nhà của họ nằm bên cạnh một căn nhà khác. MỤC TIÊU BAN ĐẦU LÀ MỘT CÔ GÁI 17 TUỔI Theo thông tin ban đầu từ Công an TP Đồng Nai, Nguyễn Đức Anh, sinh năm 2005, có quan hệ tình cảm với một cô gái sinh năm 2009. Gần đây cô gái nói lời chia tay. Đức Anh khai từ đó nảy sinh ý định sát hại cô. Sau khi uống rượu, khoảng 1h45 rạng sáng 3/9, Đức Anh mang dao đến nhà bạn gái cũ tại ấp Bùi Chu, xã Bình Minh, tìm cách đột nhập từ phía mái và khu vực giếng trời. Người cha phát hiện, bật điện và ngăn cản. Đức Anh không vào được căn nhà mình muốn vào. Rồi trèo sang căn nhà bên cạnh. NHỮNG NGƯỜI HOÀN TOÀN KHÔNG LIÊN QUAN Trong căn nhà ấy là một gia đình bốn người. Theo lời khai ban đầu được cơ quan công an công bố, Đức Anh không quen biết, không có mâu thuẫn với họ. Người chồng phát hiện người lạ đột nhập và bị tấn công. Anh chạy ra ngoài đường kêu cứu nhưng tiếp tục bị truy đuổi, sau đó được đưa đi cấp cứu trong tình trạng nặng. Nghi phạm quay lại căn nhà. Người vợ, sinh năm 1990. Người con 11 tuổi. Và đứa trẻ mới hơn một tuổi. Cả ba mẹ con đều không qua khỏi. Họ thậm chí không phải những người Đức Anh định tìm khi bước ra khỏi nhà đêm ấy. CHỈ CẦN MỘT MẮT XÍCH DIỄN RA KHÁC ĐI Đây có lẽ là điều khiến vụ án trở nên ám ảnh. Chỉ cần nghi phạm không trèo sang. Trèo sang một hướng khác. Bị phát hiện rồi quay đầu bỏ đi. Hay đơn giản chuỗi sự việc lệch đi vài phút. Gia đình bên cạnh có thể vẫn chẳng bao giờ biết rằng đêm ấy, một người mang dao đã xuất hiện trên mái nhà hàng xóm. Nhưng điều đó đã không xảy ra. HỌ KHÔNG CÓ LÝ DO GÌ ĐỂ ĐỀ PHÒNG Chúng ta thường nghĩ tai họa ít nhất còn có một cách nào đó để tránh. Ra đường sợ tai nạn thì đi cẩn thận. Sợ trộm thì cửa đóng then cài. Sợ va chạm thì nhịn nhau một câu. Sợ thù oán thì cố sống sao để không gây thù chuốc oán. Nhưng gia đình này không có mâu thuẫn với nghi phạm. Không quen biết. Không phải mục tiêu. Họ chỉ ở đúng một nơi, đúng một đêm, cạnh đúng một căn nhà. Có những tai họa nghiệt ngã đến mức người gặp nạn thậm chí không có lấy một lý do để biết rằng mình cần phải đề phòng. Bốn con người bị cuốn vào một câu chuyện mà ngay từ đầu, họ còn chẳng phải nhân vật trong đó. Và đến chiều 3/9, ba người đã chết. Người còn lại vẫn đang được cấp cứu. ⸻ 🌐 passion.cuongdc.co 🌐 Telegram/CuongDC
526
20
CUỐI THÁNG CÓ LƯƠNG ANH LẠI ĐẾN THĂM EM Chỉ khoảng 17 giây, nhưng đoạn clip lan truyền lại có một cú chuyển cảm xúc rất rõ. T
CUỐI THÁNG CÓ LƯƠNG ANH LẠI ĐẾN THĂM EM Chỉ khoảng 17 giây, nhưng đoạn clip lan truyền lại có một cú chuyển cảm xúc rất rõ. Trước cửa thang máy, người phụ nữ váy đen vẫn cười, ôm và hôn người đàn ông lớn tuổi. Khi ông bước vào trong, hai người còn nắm tay thêm vài giây. Ông quay lại cười và vẫy tay, còn cô dang hai tay như một màn tiễn đầy lưu luyến. 17 GIÂY NHƯ HAI CẢNH KHÁC NHAU Mọi thứ thay đổi gần như ngay khi cửa thang máy khép lại. Người phụ nữ quay về phía camera, lấy tay che miệng, gương mặt nhăn lại và cơ thể co xuống. Biểu cảm ấy đối lập mạnh với vẻ vui vẻ, thân mật chỉ vài giây trước. Chính sự chuyển trạng thái quá nhanh này khiến clip được chia sẻ mạnh: cùng một con người, cùng một hành lang, nhưng trước và sau khi cánh cửa đóng lại giống như hai cảnh khác nhau. “CAM CHỊU” HAY “KHINH”? Nếu chỉ nhìn hình ảnh, rất khó biết quan hệ thực sự giữa hai người hay người phụ nữ đang nghĩ gì. Nhưng chính khoảng trống đó khiến người xem tự viết câu chuyện. Có người đọc những giây đầu như sự chiều chuộng hoặc một màn tiễn khách phải làm cho trọn; còn biểu cảm sau đó lại được diễn giải như sự khó chịu chỉ xuất hiện khi người kia không còn nhìn thấy. Trước mặt vẫn cười. Cửa đóng rồi, gương mặt mới đổi. Đó là cách clip đang được cộng đồng mạng diễn giải, chứ chưa phải điều có thể kết luận từ 17 giây camera. CÓ THẬT SỰ “PHUN NƯỚC BỌT”? Đây lại là chi tiết nên thận trọng. Ở khoảng giây 14, người phụ nữ nheo mắt, nhăn mặt và mở miệng. Với góc camera từ trên cao và clip quá ngắn, hình ảnh đó có thể bị nhìn thành động tác nhổ hoặc khạc, nhưng cũng hoàn toàn có thể chỉ là một biểu cảm méo mặt, cười hoặc sắp khóc. Không có khung hình đủ rõ thì “phun nước bọt” vẫn chỉ là cách diễn giải của người xem, không nên biến thành dữ kiện. CÁNH CỬA LÀ THỨ KHIẾN CLIP TRỞ NÊN ĐẮT Không gian sang trọng, khoảng cách tuổi tác và phần mosaic ở cuối clip có thể khiến người xem tò mò. Nhưng thứ làm 17 giây này có câu chuyện thực ra đơn giản hơn nhiều: cánh cửa thang máy. Khi cửa còn mở, người đàn ông vẫn nhìn thấy cô. Cô cười, ôm, hôn và dang tay tiễn. Khi cửa đóng, chỉ vài giây sau, biểu cảm hoàn toàn khác. Người xem không biết điều gì đã xảy ra trước đó, càng không biết mối quan hệ thật sự giữa hai người. Nhưng đôi khi trên camera, một cánh cửa đóng lại cũng đủ khiến người ta tưởng rằng mình vừa nhìn thấy ranh giới giữa một vai diễn và cảm xúc thật. ⸻ 🌐 passion.cuongdc.co 🌐 Telegram/CuongDC
511